Giữa lý thuyết và thực tiễn: Khi nào người dạy nên lên tiếng, và khi nào nên im lặng?
- VietCareerAdvice.
- 12 thg 12, 2025
- 5 phút đọc

Tôi là một nhân viên kinh doanh B2B với nhiều năm kinh nghiệm. Gần đây, tôi vừa trải qua một tình huống khá khó chịu trong công việc.
Tôi nhớ đã đọc đâu đó trong một cuốn sách rằng:
"Làm nghề nào cũng có lúc gặp sự cố. Người chơi golf dù giỏi đến đâu cũng có những cú vung gậy lỗi."
Và người làm Sales cũng vậy — công cụ của chúng tôi là cái miệng, nên đôi khi, chúng tôi sử dụng công cụ của mình không được tốt là điều tất nhiên.
Do đó, những va vấp trong nghề không khiến tôi khó chịu quá lâu. Nhưng thông qua lần này, có một điều sâu xa hơn khiến tôi muốn tìm hiểu, đó là:
Đâu là ranh giới giữa việc cho lời khuyên và chọn im lặng.
Chuyện là thế này, Gần đây, tôi chủ động gửi một Brochure giới thiệu về giải pháp cho một người trên LinkedIn. Tôi viết rất lịch sự:
“Em gửi anh xem qua giải pháp mà em đang làm. Nếu thấy hữu ích, em rất sẵn lòng chia sẻ thêm. Còn nếu không phù hợp, anh có thể bỏ qua.”
Tưởng là một hành động bình thường trong nghề, nhưng không ngờ người kia lại phản ứng: họ trách rằng tôi “đang làm phiền”, và khuyên tôi bằng một loạt lý thuyết rằng: "nên lắng nghe, nên đặt câu hỏi, nên bán thứ khách hàng cần, chứ không phải bán thứ mình có".
Người đó là một Trainer – người đào tạo kỹ năng bán hàng nội bộ chứ chưa từng trực tiếp làm sale. Còn tôi thì là một người làm kinh doanh thực chiến nhiều năm và tôi thắc mắc rằng:
“Rốt cuộc ranh giới giữa người dạy lý thuyết và người làm thực tiễn nằm ở đâu? Khi nào người dạy nên lên tiếng, và khi nào nên im lặng?”
Lời khuyên:
Tôi hiểu được những cảm xúc khó chịu mà bạn đã trải qua. Thực ra, việc nhận một tin nhắn giới thiệu nhanh qua LinkedIn đôi khi dễ khiến người ta cảm thấy bị làm phiền — nhất là khi họ không chủ động tìm kiếm hay có nhu cầu ngay lúc đó. Cảm giác ấy là thật, và nó hoàn toàn đáng được tôn trọng.
Nhưng nếu nhìn sâu hơn một chút, ta sẽ thấy rằng trong môi trường chuyên nghiệp, việc bạn giới thiệu ngắn gọn một giải pháp — khi được làm bằng thái độ lịch sự và không ép buộc — không hề là điều sai trái.
Đó đơn giản chỉ là một cách kết nối nhẹ nhàng, thử xem liệu hai bên có điểm chung nào để đối thoại sâu hơn hay không.
Do đó, có lẽ điều chúng ta cần nói đến không phải là đúng – sai, mà sẽ cùng thảo luận về thắc mắc của bạn rằng:
Rốt cuộc ranh giới giữa người dạy lý thuyết và người làm thực tiễn nằm ở đâu?
🎓 Người dạy lý thuyết có vai trò riêng, nhưng không phải là “người phán xử”
Những người làm công việc như trainer, coach nội bộ, facilitator có sứ mệnh rất đáng quý:
Hệ thống hóa kiến thức.
Biến lý thuyết thành khung năng lực dễ hiểu.
Tạo nền tảng chung để đội ngũ bán hàng nói cùng một ngôn ngữ...
Nhưng vai trò đó dừng lại ở việc giúp hiểu, chứ không phải thay thế trải nghiệm.
Khi người dạy quên mất ranh giới này, họ dễ trở thành “người cầm thước đo” hơn là “người mở đường”.
💼 Người thực chiến có thể sai, nhưng có dữ liệu sống
Người làm sale lâu năm hiểu rằng — khách hàng không phải lúc nào cũng biết họ cần gì. Công việc của người bán là gợi mở, đặt câu hỏi, tạo nhu cầu tiềm ẩn. Nếu chỉ “bán cái khách hàng cần”, thì thế giới này chẳng cần đến marketing, chẳng cần đến tư vấn, và chẳng có khái niệm “value creation” (không chỉ là cung cấp cái khách hàng đã yêu cầu, mà là tạo ra giá trị mới mà khách hàng chưa nhận ra mình cần).
Vì vậy, giới thiệu sản phẩm không phải “làm phiền”. Đó là cách để thử xem mình có chạm được vào đúng vấn đề của họ hay không.
⚖️ Khi nào nên nói – và khi nào nên im lặng
Tình huống | Người dạy nên nói | Người dạy nên im lặng |
Nhân viên mới, chưa có trải nghiệm | ✅ Dạy framework, kỹ thuật | |
Người đã có thực chiến sâu | ✅ Hỏi thêm, lắng nghe ví dụ trước khi góp ý | |
Kỹ năng mềm, cách giao tiếp, mindset | ✅ Có thể góp ý | |
Chiến lược thị trường, phản ứng khách hàng thực tế | ✅ Không phán xét (*) |
(*) Phản hồi (feedback) là việc chia sẻ quan sát cụ thể và tác động thực tế của hành vi, dựa trên vai trò hoặc trải nghiệm thật. Ví dụ:
“Lúc bạn giới thiệu sản phẩm, tôi cảm nhận được sự nhiệt tình, nhưng vì nói khá nhanh nên tôi chưa kịp nắm ý chính.” Đây là phản hồi: mô tả hành vi, nêu tác động, và mở đường cho điều chỉnh.
Phán xét (judgment) là khi ta gắn đánh giá giá trị cá nhân vào hành vi đó — ví dụ: “Cách này sai”, “Làm vậy là không hiểu khách hàng”, “Tôi mà là khách, tôi sẽ ghét kiểu bán này.” Ví dụ:
“Cách bạn nói như vậy chắc chắn khách hàng sẽ không thích đâu.” Đây là phán xét: phủ định, mang tính tuyệt đối, và không mở lối cho đối thoại.
Cả hai có thể nói về cùng một hiện tượng, nhưng khác nhau ở giọng điệu, mục đích và vị thế. Một người dạy chuyên nghiệp biết cách chuyển từ phán xét sang phản hồi, để người nghe cảm thấy được tôn trọng và muốn cải thiện thay vì phải phòng thủ.
Một trainer giỏi là người biết khi nào nên dừng lại để lắng nghe và học từ người khác. Trải nghiệm thực tế của người khác là một “giáo trình sống” quý giá — đừng vội phủ định nó chỉ vì nó không nằm trong slide của mình.
Tôi không biết bạn đã phản hồi người đó như thế nào, nhưng hãy nhớ: phản ứng điềm tĩnh và văn minh luôn là sức mạnh lớn nhất; bạn không cần tranh luận để thắng, chỉ cần chứng minh bằng kết quả.
Đây là một gợi ý nhỏ nếu sau này bạn gặp tình huống tương tự:
“Cảm ơn bạn đã chia sẻ. Trong thực tế, đôi khi khách hàng chưa biết họ cần gì — và đó là lúc chúng ta cần khơi gợi thêm.”
Một câu trả lời nhẹ nhàng, nhưng đủ khiến người hiểu nghề phải suy nghĩ - bạn không chỉ đang bán hàng, mà đang thật sự hiểu nghề của mình.
Tóm lại , trong thế giới của những người “làm nghề nói” – từ coach, trainer, đến consultant – ranh giới giữa việc giúp người khác phát triển và lấn sang vai trò của họ luôn rất mong manh. Biết khi nào nói, khi nào dừng lại — đó mới là đỉnh cao của nghề chia sẻ.


Bình luận